Showing posts tagged rain.
x

Where Strangers Meet...

I thought time had done its job fairly well in curing my pain, subduing my incontrollable feelings for you. I guess I wasn’t so right. 

A rainy day like this usually soothes my mood, yet today it freezes my heart to stone.

I thought time had done its job fairly well in curing my pain, subduing my incontrollable feelings for you. I guess I wasn’t so right.

A rainy day like this usually soothes my mood, yet today it freezes my heart to stone.

— 9 months ago
#writing  #time  #old flame  #rain 
mục đích của cuộc sống là gì? ta phải sống ra sao? và nếu ta sống theo những gì cha mẹ, xã hội hay sách vở dạy bảo, liệu ta có thể hạnh phúc không? khi cuộc sống có quá nhiều lựa chọn, ta càng thêm tính toán, mệt mỏi, suy nghĩ, hay đam mê, dễ sa lưới rồi hối hận, ê chề. tôi thường tìm về tuổi thơ để chắp vá lỗ hổng của nhịp sống hiện đại. cũng không có gì để nói nhiều vì hầu hết kỉ niệm ngày còn nhỏ rất đẹp, dù lớn lên cách nhìn về quá khứ có chút thay đổi. nhưng tôi nghĩ, một xã hội không bị chế ngự và ảnh hưởng bởi những nhu cầu và lựa chọn phù phiếm là nơi mà người với người có thể thực sự gây dựng những mối quan hệ lâu dài, không kiểu cách. đôi lúc đang đi tôi bỗng dừng lại trước ngã ba đường thầm tiếc nuối một thời đã mất, một thời đại không chỉ in dấu trong tôi mà còn trong bao thế hệ trước. dẫu chỉ là một cái thở dài, như khi nhìn thấy mâm cỗ yến tiệc bày ra trước mắt mà lòng chỉ thèm rau muống luộc chấm tương bần..rồi quay lại thấy người với người lũ lượt lê thân đi bốn phương.

mục đích của cuộc sống là gì? ta phải sống ra sao? và nếu ta sống theo những gì cha mẹ, xã hội hay sách vở dạy bảo, liệu ta có thể hạnh phúc không? khi cuộc sống có quá nhiều lựa chọn, ta càng thêm tính toán, mệt mỏi, suy nghĩ, hay đam mê, dễ sa lưới rồi hối hận, ê chề.

tôi thường tìm về tuổi thơ để chắp vá lỗ hổng của nhịp sống hiện đại. cũng không có gì để nói nhiều vì hầu hết kỉ niệm ngày còn nhỏ rất đẹp, dù lớn lên cách nhìn về quá khứ có chút thay đổi. nhưng tôi nghĩ, một xã hội không bị chế ngự và ảnh hưởng bởi những nhu cầu và lựa chọn phù phiếm là nơi mà người với người có thể thực sự gây dựng những mối quan hệ lâu dài, không kiểu cách. đôi lúc đang đi tôi bỗng dừng lại trước ngã ba đường thầm tiếc nuối một thời đã mất, một thời đại không chỉ in dấu trong tôi mà còn trong bao thế hệ trước. dẫu chỉ là một cái thở dài, như khi nhìn thấy mâm cỗ yến tiệc bày ra trước mắt mà lòng chỉ thèm rau muống luộc chấm tương bần..rồi quay lại thấy người với người lũ lượt lê thân đi bốn phương.

— 1 year ago
#writing  #photography  #Black and White  #streetlife  #rain  #Hanoi 
I want a view that can blur the line between fantasy and reality. It’s when believers look no different to non-believers, the rich looks no different to the poor, and all faces are one indistinguishable face.
I think, but not too much. I see, but not too far. I listen more instead, and I discover the definite in the nameless obscurity.

I want a view that can blur the line between fantasy and reality. It’s when believers look no different to non-believers, the rich looks no different to the poor, and all faces are one indistinguishable face.

I think, but not too much. I see, but not too far. I listen more instead, and I discover the definite in the nameless obscurity.

— 2 years ago with 3 notes
#Hanoi  #photography  #writing  #rain  #inspiration 
Trời mưa lâm thâm, em ở nhà đọc sách, nhâm nhi chén trà xanh thơm phảng phất, lắng nghe đời trôi qua thật nhẹ nhàng tựa như được về chốn bình yên bên kia đại dương. Đã lâu rồi nhịp sống mới mơ hồ điềm tĩnh trôi như hơi trà nóng kia.

Trời mưa lâm thâm, em ở nhà đọc sách, nhâm nhi chén trà xanh thơm phảng phất, lắng nghe đời trôi qua thật nhẹ nhàng tựa như được về chốn bình yên bên kia đại dương. Đã lâu rồi nhịp sống mới mơ hồ điềm tĩnh trôi như hơi trà nóng kia.

— 2 years ago with 7 notes
#leisure  #life  #rain  #writing  #tea 
Tôi hay tự hỏi: “Chàng trai ấy, trong mỗi lần tình cờ đi ngang qua nhau không chào hỏi hay chào hỏi câu nệ, liệu anh ta, dù chỉ một chút thôi, bị dao động bởi cái quá khứ mà trong đó có phần hiện diện của tôi?”Thân là một đứa con gái nhạy cảm, tôi biết mình dù thế nào cũng luôn dễ xao xuyến vô cớ trước những điều tưởng chừng rất nhỏ bé với chàng trai kia.

Tôi hay tự hỏi: “Chàng trai ấy, trong mỗi lần tình cờ đi ngang qua nhau không chào hỏi hay chào hỏi câu nệ, liệu anh ta, dù chỉ một chút thôi, bị dao động bởi cái quá khứ mà trong đó có phần hiện diện của tôi?”

Thân là một đứa con gái nhạy cảm, tôi biết mình dù thế nào cũng luôn dễ xao xuyến vô cớ trước những điều tưởng chừng rất nhỏ bé với chàng trai kia.

— 2 years ago with 1 note
#rain  #writing  #photography  #xomnhiepanh  #Hanoi  #love 
March has been filled with capricious weather; with sleepless nights flooded with work; with days of me being alone, of me staying away from social connection and, of me wishing I could have a little more time to breathe out of stress.
Before saying goodbye, March gave me a gift named rain shower. So I followed the rain across wide streets, giant concrete buildings, and endless faces hidden under black umbrellas and hoodies. I walked back and forth in time, ran through various spaces, flew high and low in ecstasy, and eventually stopped at the intersection where I felt the earth firmly right beneath my feet. As the rain slowed down and the sun sat on top of buildings, I sent my final kisses to March knowing something inside me had finally calmed down.
Small little moments, if you know how to grab them, they can become remedies for insecure hearts. 

March has been filled with capricious weather; with sleepless nights flooded with work; with days of me being alone, of me staying away from social connection and, of me wishing I could have a little more time to breathe out of stress.

Before saying goodbye, March gave me a gift named rain shower. So I followed the rain across wide streets, giant concrete buildings, and endless faces hidden under black umbrellas and hoodies. I walked back and forth in time, ran through various spaces, flew high and low in ecstasy, and eventually stopped at the intersection where I felt the earth firmly right beneath my feet. As the rain slowed down and the sun sat on top of buildings, I sent my final kisses to March knowing something inside me had finally calmed down.

Small little moments, if you know how to grab them, they can become remedies for insecure hearts. 

— 2 years ago with 1 note
#Vietnam  #rain  #time  #photography  #vnphoto 
I could offer you a warm embrace
To make you feel my love.

P.s: how could a raincoat look so cool?

I could offer you a warm embrace

To make you feel my love.

P.s: how could a raincoat look so cool?

— 2 years ago
#children  #life  #photography  #rain  #adele 
I only want to see you laughing in the purple rain.

I only want to see you laughing in the purple rain.

— 2 years ago
#audrey hepburn  #rain  #pet  #harper bazaar  #paris pursuit